Avatar

Mộc tiểu ngư

@february-wooden-fish / february-wooden-fish.tumblr.com

Be my friend on Facebook: https://web.facebook.com/ Con cá tháng hai được mọi người yêu thương gọi Cá Gỗ, trải qua ba mươi năm cuộc đời lang bạt, nơi đâu là nhà cũng không rõ, nơi đâu dừng chân cũng chưa biết.

Một người đã từng là một phần trong thế giới của bạn, lại có thể biến mất không để lại một dấu vết.

Một người chúng ta biết đến sự tồn tại, nhưng lại không có tư cách tìm đến.

Một người cả đời khiến cho ta vẫn nhớ, nhưng không cách nào nói ra.

Cả cuộc đời chúng ta phải lựa chọn bao nhiêu lần? Bỏ qua bao nhiêu người? Để tìm được người nào đó thuộc về chúng ta?

Biết người ở đó, nhưng hai đời cách biệt, đôi lúc chỉ vụng trộm nghĩ về, đôi lúc chỉ vụng trộm tìm hiểu. Nhưng như thế là ta đã sai rồi, bởi vì ta đã lựa chọn bỏ qua, là cả đời này đánh mất…

Moctieungu | viết cho người xưa

Hi vọng anh tìm được hạnh phúc. Nhưng anh hạnh phúc rồi, thì em cũng sẽ buồn, còn nếu như anh không tìm được hạnh phúc, e lại sẽ càng đau lòng thêm.

Hi vọng người có nơi để đi, có lý do để chờ, và tìm được mái ấm để cuộc đời này bớt cô đơn.

Còn vô vàn những cảm xúc không thể gọi tên ấy, tôi xin giữ lại cho bản thân mình. Suốt cuộc đời này, không nói ra, không đặt lời, không tìm về, để tôi và người đều được bình yên.

Đã từng là kỷ niệm thì cả đời này hãy cứ để kỷ niệm ấy chôn vùi. Chúng ta không gặp lại, không hỏi thăm, không ngang qua cuộc đời của nhau nữa, bởi có những sự lựa chọn trong cuộc đời này, chúng ta chỉ có thể theo đến hết đời.

Tình yêu của người, tình thương của tôi, gói gọn trong những tháng năm đôi mươi mà thôi. Còn những mong mỏi hiện tại lúc này đây, chỉ có thể một mình gặm nhấm quá khứ. Không mất đi, không già đi, không phai nhạt, cả đời này chôn vùi trong quãng thời gian vô tận này mà thôi…

Moctieungu | viết cho T, thanh xuân

Đúng là thế, “một đời rất ngắn, chọn đúng người thì một đời cũng không đủ”.

Nhưng làm thế nào để biết mình đã chọn đúng người? Ai có thể chỉ cho chúng ta biết cách để chọn đúng người? Và nếu như lại thời điểm này thấy đúng mà ngày sau lại thấy sai thì sao đây?

Có lẽ chúng ta phải dùng cả đời mới có thể trả lời được câu hỏi liệu mình đã tìm đúng người hai chưa. Bởi vì cuộc đời này rất dài, cũng rất ngắn, bình an đi qua một kiếp người cũng đã quá đủ rồi. Còn người bên mình đi đến hết quãng đời ấy, mỗi một thời điểm đều có đúng và sai.

Còn tôi là đứa nghĩ nhiều rồi, chỉ muốn nói đêm nay nhớ một cái tên đến vô cùng. Nhưng một lời thôi cũng không thể nào thốt lên được, bởi vì lần cuối cùng chúng tôi nói chuyện, người ấy nói chúc tôi luôn hạnh phúc.

Nhưng trong lòng tôi luôn tồn tại sự trống rỗng cô đơn…

Moctieungu | Thanh Xuân

Ở một thế giới khác, ở một hoàn cảnh khác, gặp được nhau có thể nào vẽ lên một khung cảnh khác hơn?

Anh sẽ không bao giờ biết được. Những ngày thức dậy nỗi nhớ cồn cào trong lòng, nhưng cũng chỉ có thể giấu ở trong lòng.

Anh sẽ không bao giờ biết được, bao lần e mường tượng viễn cảnh chúng ta về chung dưới một mái nhà, hai đứa trẻ đã từng trải qua những năm tháng cô độc bất hạnh sưởi ấm cho nhau.

Bờ môi lạnh, mùi thuốc lá, nụ hôn đầu tiên…

Bàn tay gầy, đôi mắt ấy, và lần rơi nước mắt…

Từ đầu đã là không thể có tương lai, nên không thể yêu, cũng không dám yêu. Còn ngày hôm nay đây, lại là không còn có tư cách để nhắc đến nữa.

Ở một viễn cảnh khác, gặp được nhau liệu có thể đến với nhau?

Còn trong cuộc đời này, em ở bên người khác, anh sống một cuộc đời khác, phương trời cách biệt không thể nào đến với nhau.

Đôi lúc nhớ lại về những đêm đông thời còn trẻ ấy, tựa bờ vai anh bao lần đưa đón đi về, dù cho lòng ta vẫn biết rồi sẽ chẳng đi tới đâu.

Trên đời chẳng thể nào hoàn hảo hay trọn vẹn, tình yêu nào cũng trống rỗng như nhau. Dù là người nằm bên gối, hay là những người thuộc về năm tháng thanh xuân, thì trong lòng cũng vẫn luôn cảm thấy mình đã bỏ lỡ những gì tốt đẹp.

Những suy nghĩ mông lung này cứ quay cuồng trong đầu mãi, có lẽ không ai hiểu, cũng không mong ai hiểu, hay anh sẽ tìm được. Chỉ là một bí mật, cả đời này mang theo. Tình cảm năm ấy, khó có thể gọi tên thành lời.

Viết cho T | Thanh Xuân

Một giấc mơ, khi tỉnh lại lại có thể làm cho con người ta cảm thấy não nề.

Sự dịu dàng nơi ấy, lại có thể khiến cho con người ta cảm thấy đau lòng khi nghĩ về.

Một nụ cười, một cái nắm tay mà cả đời ta cũng không thể có được.

Có những thứ tình yêu đơn phương, mãi chỉ là sự thầm thương trộm nhớ. Là sự mong mỏi mang vào cơn mơ, nhưng một lời ta lại không thể nào thốt lên được. Là sự nuối tiếc mà cả đời này ta chỉ có thể thầm nghĩ “nếu như ngày ấy…”

Giá như anh biết được, một giấc mơ này tôi đã mơ đến cả trăm lần. Giá như anh biết được, tôi đã mơ đến nụ cười và giọng nói ấy cả trăm lần…

Trong thầm lặng…trong suốt hơn mười lăm năm đi qua, thứ tình yêu chưa từng nảy mầm ấy, lại vẫn cứng cỏi chôn giấu trong đáy lòng. Không ai biết, anh cũng không biết…

Cả đời này có lẽ anh sẽ quên đi tôi, hoặc vẫn sẽ nhớ nhưng chẳng bao giờ nghĩ tới. Chỉ còn tôi ôm ấp thứ tình cảm mù mờ ấy cả một đời. Bên ai, sau này sẽ ra sao, cũng sẽ không bao giờ quên đi được. Năm tháng ấy, có một người con gái luôn thầm yêu một người con trai. Hơn ba mươi năm cuộc đời, một câu hỏi anh nói khi ấy, khiến tôi muốn quay lại trăm ngàn lần để nói “đồng ý” một lần.

Nhưng năm tháng ấy, đứa ngát gan như tôi đã bỏ qua một mối tình suốt một cuộc đời

Moctieungu | Tình đầu

Nằm bên em, ngàn lời muốn nói nhưng lại gói gọn trong một tiếng thở dài. Lòng ta ngổn ngang trăm mối, nhưng lời muốn nói lại nghẹn đắng không thốt ra được.

Vô vàn kỷ niệm, trăm ngàn niềm vui...đi đến giờ phút này đây có lẽ trong lòng chúng ta cũng đã tự hiểu...lời buông tay, không nói chúng ta cũng có thể hiểu. Trong màn đêm yên tĩnh, chúng ta tranh đấu cho một cuộc tình, nhưng có lẽ cũng chỉ đến thế thôi. Đôi lúc không phải đã hết yêu, đôi lúc không phải đã mệt mỏi, mà là trong lòng chúng ta hiểu rõ sự tranh đấu này không hề có kết quả, không có lối ra.

Nằm bên nhau, như nao ngày tháng qua, vẫn như bao lần, nhưng trong lòng lại có một chút vỡ vụn. Như sự trôi nổi của chiếc lá giữa cơn gió, như rơi xuống vực sâu khiến lòng ta hụt hẫng không điểm dừng, như sự bất lực lúc này đây...và ta biết ngày mai em đi về phương trời mới, còn ta, vẫn quanh quẩn nơi hố sâu tìm lối ra này. Lòng ta không trách cứ, cũng không hận thù, bởi vì ta biết, tinh yêu chưa bao giờ dứt, chỉ là giữa cuộc đời tàn nhẫn này, đôi lúc chúng ta không tìm được sự lựa chọn tốt hơn.

Nếu như có thể quên, thì tốt nhất nên quên đi. Nếu như có thể vui vẻ bên người mới, thì có lẽ cũng nên thế đi. Hai người chiêm bao một giấc mộng không thực tế, thì có lẽ tốt hơn nên để một người vui đi. Còn tháng năm sau này ta mò mẫm giữa ngổn ngang ký ức, mình ta quay về ôm lấy hạnh phúc đã qua, thế cũng đã đủ để đi qua một kiếp người rồi...

Moctieungu | Viết cho em

Vậy là kết thúc

Trong là ta không buồn, không vui, cũng không hờn giận…chỉ còn lại cảm giác chết lặng…

Không một lời chào, không một ánh mắt sau cuối, chỉ là sự im lặng, trống rỗng đến vô hạn.

Không phải chẳng thể sống tiếp, mà là không thể sống tiếp mà vờ như chưa từng có gì xảy ra. Nếu đã từng có được, sao có thể vờ như chưa từng? Nếu đã từng, sao có thể quên đi?

Dù cho sau này chúng ta có yêu ai, bên ai đi chăng nữa thì có lẽ một góc mềm yếu trong trái tim ta, một mảnh vỡ ấy, vẫn luôn đi theo người đó…

Moctieungu | năm tháng sau này

Nếu như đã từng đổ vỡ, thì liệu rằng chúng ta có xúng đáng có được hạnh phúc hay không?

Nếu như đã từng gặp gỡ, thì liệu rằng sau khi rời đi chúng ta có thể quay về với cuộc sống như trước kia hay không?

Nếu như chưa từng hiểu một chữ yêu, tại sao ta lại có thể sợ hãi được mất?

Nếu như ở bên một người vì sợ hãi nỗi cô đơn, thì liệu rằng khi một người cất bước ra đi, chúng ta có còn sống yên vui được nữa hay không?

Moctieungu

Tiếc rằng ta vì yêu một người mà vô tình lỡ đánh mất chính bản thân mình.

Tiếc rằng thứ tìm cảm ta từng cho là quan trọng lại mong manh dễ vỡ đến nao lòng.

Tiếc rằng khi ngoảnh đầu nhìn lại, ta vô tình phát hiện năm tháng mất đi ấy không thể nào quay trở lại.

Tiếc rằng vì yêu một người, ta đánh mất nụ cười của chính mình.

Tiếc rằng khi nhận ra hai chữ không đáng, ta đã đánh mất năm tháng thanh xuân…

Moctieungu_

Những ngày gần đây tôi thường nghĩ lại những chuyện xưa cũ, cũng thường hay nghĩ về những người đã đi qua cuộc đời mình. Có lẽ tôi đã già rồi…

Tình yêu muôn hình vạn trạng, trong những năm tháng 17,18 xuyên suốt tới ba mươi gặp được vô số người. Đôi lúc chớp nhoáng, đôi lúc lâu dài, đôi lúc là sự ngây ngô thời niên thiếu chưa trải sự đời, đôi lúc là sự cố chấp về một tình yêu không thể nào có được. Đôi lúc là sự đồng cảm dù hai người hai phương trời, đôi lúc lại là sự cữu rỗi những năm tháng đen tối trong cuộc đời tôi. Và đôi lúc…là thứ tình yêu chấp nhận của tuổi trưởng thành…

Tôi cám ơn những người đã từng đi qua cuộc đời mình, và cũng cảm thấy may mắn vì đã gặp được những người dịu dàng tử tế. Dù đôi lúc lướt qua những người cũng muốn lợi dụng lừa dối mình, nhưng suy cho cùng, những kỷ niệm tốt đẹp nhất từ tận đáy lòng, đều là vì gặp được vô số người thật lòng quan tâm tôi.

Là chàng trai ngây ngô mối tình đầu, những cái ôm, cái nắm tay cũng có thể khiến cho tim đập chân run. Là những năm tháng không quan trọng tiền bạc, gia cảnh, tương lai mờ mịt không thấy đường.

Là những năm bơ vơ nơi đất khách, lại may mắn tìm được một người hiểu lòng mình, dù rằng cách nhau muôn trùng đại dương chưa từng một lần được đứng đối diện.

Là những năm đôi mươi cố chấp với tình yêu về K, là bài học của tình yêu những người trưởng thành. Là hiện thực tàn khốc nhưng lần đầu thực sự biết yêu một người, lại không thể nào thành đôi.

Là trong những đêm say sưa tăm tối của đời mình, tại tìm được những người bằng lòng tâm sự thâu đêm bên điện thoại. Là thứ tình cảm chưa từng gọi tên, là tình bạn, là thương cảm, cũng là cô đơn.

Là những ngày tháng sau này ngỡ rằng mình tìm được bến đỗ, nhưng trong lòng lại vẫn luôn tự hỏi liệu đã tìm đúng người? Là thứ tình yêu không còn ngây thơ như ngày trẻ, bởi vì chúng ta sống trong thế giới hiện tại của cơm áo gạo tiền…

Những tình cảm mờ mịt không thể gọi tên, chồng chất lên những năm tháng đôi mươi, để rồi sau ba mươi, hay kể cả bốn mươi, có lẽ vẫn không bao giờ quên đi được. Ký ức chồng chất xen lẫn tình cảm, giờ phút này đây lại khiến tôi của năm ba mươi hơi xót xa…chúng ta đều đã thực sự trưởng thành rồi. Dù muốn hay không cũng đều mang trên mình trách nhiệm và ràng buộc. Tất cả chúng ta đều tìm cho mình phương trời mới rồi, nhưng mà có khi nào, có giây phút nào, có người nào cũng nghĩ tới năm tháng đã qua như tôi hay không?

Moctieungu | cho những người đi qua đời

Nhiều năm rồi, mới quay trở lại chốn này. Những ngày tháng như thế này, những năm gần đây tôi luôn trốn tránh. Trốn tránh một cách tạm bợ, bởi những năm tháng gần đây, cuộc sống dường như bận tới mức không còn những đêm im lặng một mình nữa. Sự cô đơn đeo bám nhiều năm, nhường chỗ cho niềm hạnh phúc tạm bợ. Rằng mình đã tìm được một chốn đi về, rằng lòng mình cuối cùng cũng thôi dậy sóng. Nhưng có lẽ sâu rất sâu giấu kín, từ đáy lòng tôi vẫn chỉ là một linh hồn cô đơn…

Cô đơn là như thế nào? Là ngày ngày thức dậy vẫn như bao người, mỉm cười bước ra với cuộc sống ngoài kia, là vẫn đi làm, rồi tự chăm sóc lấy bữa ăn, sức khỏe của mình, nhưng rồi đêm xuống vẫn trong căn phòng im ắng cô đơn tự ôm lấy bờ vai mình. Nghe một bài bản nhạc cũ, nghĩ về một số chuyện đã qua, muốn sống tích cực, nhưng lại vô cùng quen thuộc với cảm giác trống vắng.

Cô đơn là ngay cả khi có lẽ tìm thấy bến đỗ của đời mình, vẫn âm thầm nhiều đêm nằm tự hỏi vô số quyết định trong cuộc đời mình là đúng hay sai? Là ở bên một người tốt hơn hay cuộc đời này cứ mãi một mình cũng không tồi?

Là sự lặng lẽ giấu kín không một ai biết, không một lời oán than với tất cả những người xung quanh cuộc đời. Là luôn cười thật rạng rỡ, lừa mình dối người tốt đến mức không một ai nghi ngờ, nhưng chỉ mình bản thân mới biết, trong những đêm vắng một mình, đầu óc thường có những suy nghĩ điên rồ gì…

Không một ai biết, bởi vì không muốn một ai biết. Người tay kề tay, hay người sinh thành dưỡng dục, ta vẫn vờ như cuộc đời yên ấm tốt đẹp không thể nào tốt hơn. Những tâm sự này, chỉ đành vùi lấp một nơi không ai biết mình, cũng không ai quan tâm. Cuộc đời ai cũng bận sống cho người đó, lòng không trách, không oán, chỉ luôn tự hỏi chuỗi ngày như thế này sẽ tiếp diễn đến bao giờ?

Moctieungu | Năm tháng hiện tại

Khói thuốc lượn lờ trong không trung, mùi mục nát của những thanh gỗ ngấm nước mưa lâu ngày bao phủ không gian xung quanh…

Anh nhìn tôi, dụi đi điếu thuốc trên tay, “em đừng khóc, em mà khóc lòng anh không thể nào bình tĩnh được…”

Một câu nói, lại khiến sự tủi thân dâng lên trong lòng, tôi đứng nguyên tại chỗ khóc oà…

Ngày chúng mình quen nhau của nhiều năm về trước, mái tóc xoăn mì tôm của tôi đã mở đầu câu chuyện của rất nhiều những ngày tháng sau này. Vô vàn những ngày đêm mùa đông lạnh giá, anh nhét bàn tay tôi trong túi áo của mình muốn xua đi cái lạnh, nhưng thực ra, bàn tay của anh còn lạnh hơn cả tay tôi..

Anh hút thuốc, nhưng tôi vốn không ưa mùi thuốc lá, nên anh chẳng khi nào hút khi có sự hiện diện của tôi gần kề. Ngày tháng sau này, kỷ niệm vô vàn chất lên vùi lấp, nhưng mùi khói thuốc trong đêm đông ấy, lại chẳng bao giờ phai nhạt.

Anh nuông chiều, nhưng tôi biết chúng tôi đến từ hai thế giới khác nhau, lại chẳng thể nào hòa hợp, anh thỏa hiệp, vẫn luôn là anh…Còn tôi của năm tháng ấy, lại vẫn ích kỷ chấp nhận tình yêu của anh chẳng màng đến ngày tháng sau này. Ngày tháng sau này, chúng ta có thể bên nhau được đâu? Anh về lại ngôi nhà ấy một mình, còn tôi ở phương trời khác, ở bên một người khác. Đôi lúc vẫn nhớ về, đôi lúc thấy lòng vẫn đau cồn cào những kỷ niệm, nhưng chỉ có thể gặm nhấm nỗi nhớ ấy mà thôi.

Cả đời này biết bao nhiêu người bước ngang qua cuộc đời, nhưng có những người tưởng rằng như duyên nợ lại chỉ là một thoáng ngang đời nhau. Chiều hoàng hôn sau cùng hôm ấy chúng tôi ngồi đối diện trong quán cà phê. Không có khói thuốc, cũng không có mưa rơi rả rích, chỉ có nắng hoàng hôn nhuộm vàng xuyên qua khung cửa tựa như lời tiễn biệt sau cùng. Rồi ai về lại thế giới của người ấy, chúng ta không nói lời chia tay, nhưng trong lòng chúng ta tự hiểu rồi. Trên đời không nhất thiết chuyện gì cũng cần phải nói ra…

như giờ phút này đây tôi nhớ về anh, về những kỷ niệm năm xưa khiến lòng dạ cồn cào, nhưng tôi cũng không thể đi tìm. Mười năm trôi qua rồi, chúng ta đâu còn đứng nơi chốn cũ, chỉ đành gặm nhấm tất cả một mình trong lòng mà thôi…

Moctieungu| viết cho một người rất xa

Lần đầu tiên gặp tôi, người ấy cho rằng tôi là người khó gần

Lần thứ hai gặp tôi, người ấy cho rằng tôi là người nhàm chán

Lần thứ 3 gặp nhau, người ấy nói chúng ta không phù hợp…

Và rồi…chúng tôi đã không còn sau đó nữa…

Đôi khi con người ta thường quá vội vàng nhận định về một người, hoặc là không có đủ kiên nhẫn để làm điều đó. Đôi khi gặp nhau đôi ba lần, họ lại nghĩ mình đã biết hết về một con người.

Nhưng thực ra trên đời này lại có những người như thế, bạn cần thời gian, sự kiên nhẫn và thật lòng, để thực sự thấy được con người ẩn giấu bên trong vỏ bọc kia, nhưng chúng ta biết tìm đâu? Một người có đủ sự kiên nhẫn để chờ đợi bạn bước ra khỏi chiếc vỏ bọc của chính mình?

Còn bây giờ, năm tháng qua đi, anh nên vợ, tôi theo chồng, chúng ta nhìn lại thì còn nghĩa lý gì nữa đâu? Đã từng có thể là gì của nhau, nhưng chúng ta lại rời bỏ. Nếu như ngay từ đầu đã không đủ kiên trì, thì cả đời này chúng ta cũng không xứng đáng để có được nhau…

Moctieungu | A new chapter

  Hi vọng mọi việc vẫn ổn đối với anh

 Hi vọng cuộc đời không quá tàn nhẫn...

 Hi vọng những năm tháng sai lầm của tuổi trẻ đã làm cho chúng ta nhận ra nhiều điều...để rồi ngày sau này chúng ta không phạm phải những sai lầm ấy nữa...

Hi vọng đêm về nằm xuống sau một ngày mỏi mệt, chúng ta không còn phải cô đơn tự ôm lấy bản thân mình...

Hi vọng tuổi ba mươi, và những năm sau đó nữa, chúng ta còn biết thực sự yêu và tìm được một người yêu mình thực sự.

Hi vọng chúng ta hiểu bản thân mình hơn, biết nhiều hơn tốt xấu trong cuộc đời này, và trưởng thành hơn những năm tháng đôi mươi chúng ta mải chơi không biết tự yêu lấy bản thân mình...

Chúng ta không nhắc về những năm tháng ấy nữa, có lẽ cả đời cũng không cần nhắc lại nữa. Chỉ cần trong tim ta luôn biết con đường mình đi sau này không có hối hận, thì có lẽ chúng ta đã thực sự trưởng thành rồi. Mơ rằng đời này được nhìn vào đôi mắt ấy một lần nữa, nhưng chợt tỉnh, thì lại có người nắm lấy bàn tay ta rồi...

 Vừa lòng với những gì mình đang có...Đó có lẽ là bài học lớn nhất bản thân học được ở tuổi 30...

  Moctieungu | A New Chapter

Tình nhạt…

Anh không còn đủ quan tâm, không còn có đủ thời gian, không còn nuông chiều, cũng không còn đủ yêu thương nữa…

Em không còn dịu dàng, không còn lo lắng, không còn đủ kiên nhẫn để lắng nghe như những ngày đầu nữa…

Tình chỉ đẹp, khi hai người chưa là gì của nhau…

Bởi vì thời gian trôi đi, khiến cho con người ta quên mất mình đã từng là ai, cũng khiến cho con người ta quên đi mất người kia vì sao ban đầu mình lại yêu họ.

Tình yêu mất đi, đôi lúc cũng không phải là do ai thay lòng, mà là vì họ không nhận ra chính bản thân mình đã thay đổi, và đối với sự thay đổi của người kia, họ lại không thể chấp nhận.

Tình yêu khiến cho con người ta trở nên ngu muội, vì đã đánh mất bản thân mình, vì đã họ sinh, vì đã im lặng, lại cũng vì mãi vẫn mơ mộng cái người mà mình yêu lúc ban đầu, nhưng họ lại không phải là người ấy của hiện tại.

Sai lầm lớn nhất trong tình yêu, đó là hi sinh. Sai lầm lớn thứ hai trong tình yêu, đó chính là hi sinh trong im lặng. Bởi trên đời này, chẳng bao giờ có gì là mãi mãi. Đến sau cùng, người mất nhiều nhất cũng chỉ có bản thân mình là thôi…

Hôn nhân chưa bao giờ đích đến cuối cùng của tình yêu, mà chỉ là một chương mới trong câu chuyện của cả một đời. Hôn nhân cũng không phải là cái kết khiến chúng ta có thể yên lòng, mà chỉ là một cánh cửa chúng ta quyết định mở ra trong vô vàn những cánh cửa khác.

Hôn nhân bắt đầu, nhiều thứ khác cùng lúc kết thúc. Là trách nhiệm trên vai, hai bên gia đình. Là quên đi nhiều thói quen, sự hưởng thụ trước kia, tình yêu năm tháng đầy mộng mơ và hứa hẹn. Hôn nhân, đôi lúc như lời người ta nói, là nấm mồ của tình yêu. Bởi vì những lời hứa hẹn lúc còn yêu, đến khi về chung một nhà hai người lại chẳng còn nhớ. Bởi vì nhiều khi chúng ta hiểu được bản chất thật của một con người, chúng ta đã lỡ bước vào hôn nhân rồi. Cho rằng mình hiểu rõ một người, nhưng sự thật là cả đời này chúng ta sẽ chẳng hiểu hết được một ai đâu, ngay cả chính bản thân mình…

You are using an unsupported browser and things might not work as intended. Please make sure you're using the latest version of Chrome, Firefox, Safari, or Edge.